TỘI ÁC CỦA CỘNG SẢN VỚI NHÂN LOẠI

Đại Nghĩa

2010-05-06

Dưới nền trời ảm đạm, Tổng thống Putin đã đặt vòng hoa trước cây thánh giá được dựng lên để tưởng nhớ hơn 20.000 người đã bị hành quyết tại trường bắn Butovo ở ven phía Nam thủ đô Matxcơva.

Photo courtesy of Wikipedia

Karl Marx và Vladimir llyich Lenin.

Chủ nghĩa Mác-Lê do hai ông Karl Marx và Angels chủ xướng và được ông Lênin vận dụng tạo cuộc cách mạng giải phóng lớp công nhân thợ thuyền bị bốc lột và các dân tộc nhược tiểu bị áp bức. Chủ thuyết này thoạt đầu rất được phát triển ở các nước Đông Âu, Á, Phi và Mỹ Latin. Tuy nhiên chẳng được bao lâu thì nó đã bị phá sản,nó bị phá sản vì nó chỉ là một chủ thuyết mơ hồ, ảo tưởng không đưa được các dân tộc đã tốn nhiều xương máu có được đời sống ấm no, không đi đến được thiên đường mà họ đã rêu rao, trái lại chỉ đem đến cho họ một cuộc sống cơ cực hơn và bị bạc đãi hơn.

Rồi bức tường ngăn cách Đông Tây nước Đức bị vỡ tan, người vùng cộng sản chạy sang tìm cuộc sống mới trên vùng tư bản. Sau cùng chủ nghĩa cộng sản dãy chết trên cái nôi, nơi sinh ra nó: thành trì Liên Xô. Tuyên truyền hoạt động giành chánh quyền về tay nhân dân để làm chủ đất nước theo thiên đường cộng sản, nhưng khi chiếm được chính quyền rồi thì người cộng sản trở lại đàn áp và bốc lột nhân dân gấp trăm lần tư bản.

Vì thế sau khi chiếm được chính quyền chẳng bao lâu thì người dân thấy được bộ mặt gian trá, chỉ giỏi tuyên truyền phỉnh gạt của người cộng sản nên họ luôn tìm cách vượt biên, vượt biển, băng rừng trốn sang vùng tự do của chế độ tư bản, vì chế độ tư bản dù sao cũng khá hơn. Những chính trị gia vùng Đông Âu cộng sản trước đây nhận định về chủ nghĩa cộng sản như sau:

Lech Walesa, giải Nobel Hòa bình, cựu chủ tịch Công đoàn Đoàn Kết và là tổng thống Balan sau ngày giải phóng từng tuyên bố:

Lech Walesa. Photo courtesy of Wikipedia.
Lech Walesa. Photo courtesy of Wikipedia.

“Người cộng sản là những tổ sư chuyên về phá hoại. Họ có thể biến cái hồ cá thành tô súp cá dễ như chơi. Cái mà chúng tôi phải đối đầu hôm nay là biến tô súp cá đó thành cái hồ cá lại…” (Đàn chim Việt online ngày 12-5-2007)

Theo Brianhanrahan, phóng viên ngoại giao đài BBC trong bài “ Vai ttrò của Hungary trong cách mạng 1989 ” viết về Ông Imre Pozsgay, một nhân vật có đầu óc chủ trương đổi mới hàng đầu trong đảng Cộng sản Hungary. Ông nói: “ Từ lâu tôi tin vào chủ thuyết cộng sản. Nhưng từ đầu thập niên 1980, tôi nhận thức là không thể nào đổi mới được đảng cộng sản, và điều duy nhất là phải thay đổi chế độ đó.” (BBC online ngày 26-10-2009)

Cũng lời của ông Imre Pozsgay do Chris Bowlby thuật trong một cuộc phỏng vấn ông đáp không hề do dự:

“ Tôi không muốn trở về thời kỳ trước đây vì bất cứ một lý do nào cả bởi vì xã hội trước đây là một xã hội ung thối và phải tan rã, thế thôi.”(BBC online ngày 04-11-2009 )

Sau đây là ý kiến của những nhà cách mạng lão thành và những nhà trí thức trẻ đang đấu tranh vì dân chủ của Việt nam nhận định về chủ nghĩa cộng sản như sau:

Ông Lê Hồng Hà, nguyên chánh văn phòng Bộ Công an trong bức thư chất vấn Bộ trưởng Công an Lê Minh Hương , ông viết:

“Đối với dân tộc Việt nam, học thuyết Mác là học thuyết ngoại nhập…Không giúp lý giải được xã hội Việt nam với những điều kiện kinh tế, chính trị, xã hội, văn hóa, tư tưởng toàn khác với Tây Âu, rất dể dẫn cách mạng VN đi chệch đường và do đó gây nên tổn thất, gây đổ vỡ, gây kiềm hãm sự phát triển…” (Người Việt ngày 28-2-2001)

Giáo sư Hoàng Minh Chính, nguyên Viện trưởng viện Triết học Mác-Lê của Hà nội trả lời phỏng vấn của đài RFA:

“ Cái đảng này nó đi theo chủ nghĩa Mác-Lênin, mà bản thân chủ nghĩa Mác-Lênin đã sai từ gốc rễ và cái đảng này nó đang xây dựng một cơ chế độc tài, độc quyền toàn trị thì làm sao cải tổ được, tự đổi mới được…Liên xô đàn áp nhân dân như thế, Liên xô đi theo chủ nghĩa Mác-Lênin xây dựng một chính đảng toàn trị, thì chính nhân dân đã nổi dậy lật đổ cái chính đảng đó…”(Việt Tide số 55, ngày 02-08-2002)

Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang trong cuộc hội luận trong và ngoài nước do đài RFA tổ chức, ông nói:

“Ba mươi năm qua, chủ nghĩa Mác-Lênin đã tàn phá đất nước này về mặt kinh tế, và tàn phá cả về mặt văn hóa và tư tưởng…Phải bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin và phải rút ra được những nhận định một cách khách quan, thẳng thắng về sự tàn hại của cái ứng dụng sai lầm chủ nghĩa Mác-Lênin…” (Người Việt ngày 11-07-2005)

Linh mục Phan Văn Lợi trích trong bức thư nhân ngày lễ Tháng Tư Đen lần thứ 32:

“ Thành tố thứ nhất, tức cái chủ nghĩa phi nhân sai lạc mang tên học thuyết Mác-xít, khởi sự hoành hành trên cả nước. Bao nhiêu gía trị văn hóa, đạo đức cao dẹp ngàn đời vốn được tổ tiên chúng ta xây dựng và bồi đắp nhờ sự trợ lực của các tôn giáo, nay bị thứ chủ nghĩa lai căng tồi tệ đó coi khinh, xóa bỏ…”(Thời luận ngày 3-4-2007 )

Kỹ sư Đỗ Nam Hải, một nhà trí thức trẻ trong thư trả lời cô Hải Yến ông viết: “Thiên đường Mác-Lênin hiện nay đã quá lỗi thời và đảng CSVN chỉ dùng để nhồi sọ, ru ngủ thanh niên mà thôi…” (Người Việt ngày 09-08-2005 )

Xem thế, chủ nghĩa Mác-Lênin ngày nay không còn ai tin nữa, tuy nhiên đảng Cộng sản Việt nam còn mượn nó để làm cái phao “ nín thở qua sông ” chớ không thôi rã bè ra thì chết chùm cả đám, mà ngay cái mã Hồ Chí Minh cũng không còn.

Luật sư Lê Quốc Quân, trích bài “Đảng cộng sản cần canh tân”

“Học thuyết Mác Lê Nin xây dựng CNXH từ lâu không còn tồn tại trong thực tế. Chủ nghĩa CS thực sự đang chết dần vì những toan tính lợi ích riêng tư của từng đảng viên khi phấn đấu vào đảng…

Những đảng viên cộng sản hiện nay tự vo tròn, co vòi lại. Họ không còn dám xả thân vì nghiệp lớn. Nhiều đảng viên nay né tránh, lười biếng và phủ nhận chính mình…Lý thuyết cộng sản mất đi tính quyến rũ. Nó trở nên trần trụi và lai căng…

Bởi vậy, đảng phải tự ý thức đổi mới nhiệm vụ đầu tiên và quan trọng nhất. Đảng phải thẳng thắn sám hối và canh tân từ trong sâu thẩm chứ không chỉ thay đổi bề ngoài rồi lại tiếp tục nguỵ biện, chấp vá một cách thiếu cơ sở…” (BBC online ngày 12-3-2010)

Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ một đảng viên kỳ cựu, một trí thức ở Hà Nội đã gửi thư cho đảng CSVN đề nghị bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin trả lời phỏng vấn của phóng viên Mặc Lâm đài RFA, ông Thọ nói:

“…Quan điểm của tôi, nếu mà đảng không lấy chủ nghĩa dân tộc làm nền tảng tư tưởng thì cái nghủ nghĩa Mác-Lênin sẽ bằm nát đảng lại. Với những mũi nhọn tấn công từ phía ngoài, nó chỉ cần đánh vào cộng sản và đánh vào tham nhũng là chết rồi, là tan đảng rồi….” (RFA online ngày 02-04-2010 )

Khi trả lời phỏng vấn của BBC hôm 13- 4 tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ nói:

“Chính chủ nghĩa Mác-Lênin và sự “ mù mờ”của định hướng XHCN đã gây ra những vấn đề trong xã hội Việt nam hiện nay trong đó có tham nhũng và “ bịt miệng”. Ông Thọ cũng nói ông tin là đa số các đảng viên của đảng cộng sản nhìn thấy sự cần thiết phải gạt bỏ học thuyết của Mác và Lênin.”(BBC online ngày 14-04-2010)

Những con người cộng sản khát máu

Liên xô: Vladimir llyich Lenin

Vladimir llyich Lenin. Photo courtesy of Wikipedia.
Vladimir llyich Lenin. Photo courtesy of Wikipedia.

“Các sử gia từ lâu đã thống nhất rằng lãnh tụ Cách mạng Nga Vladimir llyich Lenin đã phải chịu đựng ba cơn đột quỵ liên tục để cuối cùng dẫn đến cái chết của ông. Nhưng chứng cứ mới được phát hiện cho thấy Lenin qua đời vì căn bệnh lây truyền qua đường tình dục: giang mai…”

“Trong hồ sơ lưu trữ tại Đại học Columbia ở New York, cô (Helen Rappaport) đã tìm thấy bản tham chiếu liên quan đến sự thật hiển nhiên về căn bệnh của Lenin do nhà khoa học lỗi lạc người Nga Ivan Pavlov ghi lại…

Các bác sĩ của Kremllin từng nghiên cứu về Lenin đều bị cấm nói về chuyện nầy – có thể phải chịu hình phạt tử hình – và đã bị buộc phải tiêu huỷ tài liệu chính thức…” (Đối thoại online ngày 23-10-2009 )

“Cung điện Mùa Đông bị tấn công đêm 24 rạng 25 tháng 10. Sau đó Lénine, chiến thắng vào 07tháng 11, tuyên bố lập trật tự xã hội bằng tàn sát cũng như đày ải. Vô thần và duy vật bắt đầu gieo rắc đau khổ cho nhân loại kể từ ngày 07-11-1917…” (Đàn chim Việt online ngày 15-11-2009)

Joseph V. Stalin:

“ Ngày 17-09(1939) Hồng quân Liên xô cũng tràn vào nước Balan từ phía Đông. Mười ngày sau, chính quyền Balan sụp đổ và rút lực lượng còn lại chạy theo hướng Đông-Nam ra nước ngoài . Sau đó, Liên xô bắt chừng 1 triệu rưỡi người Balan đi đày ở vùng Siberia và bắn chết 22 ngàn người tù binh Balan ở rừng Katyn, bất chấp Công ước quốc tế về chiến tranh. Khi vụ thảm sát bị phát hiện, Matxcơva đổ tội cho quân Đức. Mãi đến thời Gorbachov nước Nga mới nhận lỗi về vụ này.” (BBC online ngày 06-0502005 )

“Tổng thống Nga Dmitry Medvedev đã lớn tiếng chỉ trích những ai có ý định phục hồi vị thế của cựu lãnh tụ Xô viết Joseph Stalin. Hàng triệu người dân Liên xô cũ chết dưới thời Stalin và ông Medvedev khẳng định không có lời giải thích thỏa đáng cho hành động của những người lãnh đão huỷ diệt chính nhân dân mình…Ông Medvedev nói ông không thể tưởng tượng nổi quy mô đàn áp dưới thời Stalin khi nhiều nhóm người bị tàn sát và thậm chí mất cả quyền được chôn cất.” (Đài BBC online ngày 31-10-2009 )

Joseph V. Stalin. Photo courtesy of Wikipedia.
Joseph V. Stalin. Photo courtesy of Wikipedia.

“Cách đây đúng 70 năm, trong giai đoạn 1937-1938, chế độ độc tài của nhà độc tài sắt máu Stalin, mở đầu hàng loạt vụ bắt bớ, thủ tiêu và thanh trừng chính trị. Từ tháng 8-1937 đến tháng 10-1938, chỉ riêng trong nhà tù tại Uỷ ban An ninh quốc gia, chế độ Stalin đã bắn bỏ 20.760 người, trong đó có khoảng 1.000 người lãnh đạo tôn giáo. Giáo chủ giáo phận St.Petersburg Serafincũng bị giết vào thời gian này…Hơn 700 ngàn người bị giết. Theo Alexandr Solzhenitsyn, nhà văn đoạt giải thưởng văn học, có khoảng 60 triệu người đã bị chết trong chế độ Xô viết trong giai đoạn từ 1917 đến 1956…”(BBC online ngày 12-08-2007 )

Trung cộng: Mao trạch Đông

Trích bài “Cựu thư ký nói về Mao Trạch Đông .”

“Theo Lý Nhuệ, Mao từng nói:“Ta là Tần thuỷ Hoàng và Marx.Hoặc anh ủng hộ ta, hoặc anh không dám nói ra, hoặc anh tự thú nói trái lòng mình.”

Lý Nhuệ nói:“ Bất kỳ ai có não bộ phải nói dối.” Nhưng năm 1958, tính cứng cỏi khiến ông ta bị tống đi cải tạo 2 năm sau khi phê phán Đại Nhảy Vọt. Trong phong trào Đại Nhảy Vọt năm 1958, ước tính 30 triệu người đã chết đói…”(BBC online ngày 14-02-2008)

Nhà báo Bùi Tín: Trích bài “ Những điều chưa biết về Mao trạch Đông .”

Trả lời phỏng vấn của Pv Nguyễn An đài RFA dựa theo cuốn sách

“Mao-an unknown story ” của hai tác gỉa
Jung Chang và Jon Halliday do nhà xuất bản Globalflair ấn hành .

“Đặc biệt là cuộc Cách mạng Văn hóa đã làm đổ máu hàng 10 triệu người mà tiêu biểu nhất là ông Lưu thiếu Kỳ, ông Bành đức Hoài, nguyên soái Hạ Long đã bị đối xử một cách tàn khốc, bị đọa đày, bị bắt phải quỳ xuống, bị đánh đá hộc máu. Gọi Cách mạng Văn hóa mà không có một tí gì văn hóa cả…”(RFA online ngày 14-02-2008)

Bác sĩ Lý Chí Tuy nói về bí mật cuộc đời của Mao trạch Đông như sau:

“Họ Mao bị viêm phế quản và nay thêm bịnh mới-lậu mủ. Các cuộc tiếp xúc tình dục của họ Mao đã đến mức quá đáng và vì giữa tôi và ông không còn thân thiết như trước nên cũng không tiện tìm hiểu nguyên nhân. Để chửa bịnh này tôi dùng thuốc Bắc…”

Ông Mao Trạch Đông (1893-1976). Chủ tịch Đảng cộng sản Trung Quốc nhiệm kỳ từ 1943 đến 9 tháng 9, 1976. Photo courtesy of Wikipedia.
Ông Mao Trạch Đông (1893-1976). Chủ tịch Đảng cộng sản Trung Quốc nhiệm kỳ từ 1943 đến 9 tháng 9, 1976. Photo courtesy of Wikipedia.

“Bước nhảy vọt của họ Mao đem đến nạn đói bi thảm nhất trong lịch sử Trung hoa với con số lên đến bốn mươi ba triệu người chết. Cuộc Cánh mạng Văn hóa thì đẩy đất nước vào tình trạng hổn loạn, tiêu huỷ đời sống người dân, phá hại gia đình, làm vỡ tan tình bằng hữu và toàn bộ cơ cấu xã hội Trung hoa…”

“Điều đáng ngạc nhiên hơn là con số các cô gái trẻ đẹp hầu hạ cho họ Mao tăng lên nhiều hơn trước, khắp mọi nơi…Chung quanh ông lúc nào cũng có một bầy con gái. Lúc Cách mạng Văn hóa trở thành cao trào thì họ Mao nằm trên giường với ba, bốn hoặc năm cô cùng một lúc…” (Trích “Bí mật cuộc đời Mao trạch Đông” do Bs Lý Chí Tuy viết và Ngọc Dung dịch)

Cambodia: Khmer Đỏ

Phóng viên Nguyễn Bình: Trích bài “ Tòa xử Khmer Đỏ …”

“ Nghi phạm ra vành móng ngựa đầu tiên là ông Khang Gạc Yêu, tên thường gọi là Dutch, trưởng trại giam Tuol Sleng S-21, là nơi được ví như địa ngục trần gian trong gần 4 năm cầm quyền của Khmer Đỏ, từ năm 1975 đến năm 1979…

Ông Dutch là một trong 5 vị lãnh đạo tối cao của chế độ Khmer Đỏ bị quy trách nhiệm về cái chết của gần 2 triệu người Cambodia. Ông bị bắt ở gần biên giới Thái lan vào năm 1999, và bị tòa án xử Khmer Đỏ ra quyết định đưa vào trại giam trong trụ sở của tòa này vào tháng 7 năm 2007 vừa qua.

Theo Trung tâm tài liệu Cambodia, ông Dutch sẽ chịu trách nhiệm về cái chết của trên 10.000 tù nhân trong trại giam S-21 do ông phụ trách…”(RFA online
ngày 31-10-2007)

Việt-nam : Hồ Chí Minh

Cải cách ruộng đất 1953-1956 :

Hòa thượng Thích Quảng Độ, trong cuốn“ Nhận định về những sai lầm tai hại của đảng CSVN đối với dân tộc và Phật giáo Việt nam”, đoạn viết về cuộc tàn sát những người dân vô tội của cộng sản trong chiến dịch cải cách ruộng đất, ông viết:

“…cuộc đấu tranh câm thù giai cấp diễn ra suốt sáu tháng trời trên toàn miền Bắc chết chốc quá nhiều, đến 700 ngàn người (trong đó có nhiều trường hợp, như một cán bộ đã nói với tôi nguyên văn như sau: “cộng sản chặt đầu cộng sản mới đau chứ.” (Đối thoại online trang 11 ngày 21-09-2007)

“Ông Bùi Tín một người bất đồng quan điểm với chính phủ CSVN cũng nêu lên con số nạn nhân là 500 ngàn người do Michel Tauriac, nhà văn, nhà báo đưa ra. Bùi Tín cũng cho rằng con số này hợp lý nếu kể cả người bị giết, bị chết trong tù, bị chết sau khi thả ra và tự tử.” (Wikipedia online ngày 19-5-2006)

Thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế:

Trích bài “Huế, 40 năm sau Tết Mậu thân…” của Pv Thiện Giao đài RFA:

“Học gỉả Douglas Pike, thuộc Phòng Thông tin Hoa kỳ, trong bản báo cáo hoàn tất vào ngày 01 tháng 02 năm 1970 tại Sài gòn, đã viết: chỉ trong Mậu thân tại Huế, gần 4.800 thường dân đã chết và mất tích. Ông Pike kết thức lời mở đầu của báo cáo bằng một câu khẳng định:“Nếu báo cáo của tôi là một bản án đối với thái độ của người cộng sản, thì thật sự nó là như vậy đấy. Đơn giản vì thái độ ấy đáng bị lên án.” (RFA online ngày 4-2-2008)

Theo giáo sư Nguyễn Lý Tưởng, người tham dự cuộc tìm kiếm xác các nạn nhân bị cộng sản sát hại trong Tết Mậu Thân tại Huế trong bài “ Huế, 25 ngày kinh hoàng của 40 năm trước” của phóng viên Thiện Giao đài RFA viết lại thì:

“ Tại thành phố Huế và tỉnh Thừa Thiên, 22 địa điểm tìm được là các mồ chôn tập thể Trong 22 địa điểm này, người ta đếm được2.326 sọ người. Sau tết, chúng tôi lập Hội Gia đình Nạn nhân Cộng sản trong Tết Mậu Thân. Các gia đình kê khai có người chết, có người mất tích, lên đến 4.000 gia đình. Người ta ước tính vào khoảng 6.000 người, có nhà báo ước tính 5.000.Chúng tôi cho con số 5 đến 6 ngàn là không sai lệch lắm đâu.” (RFA online ngày 31-01-2008)

Tội ác của cộng sản đối với nhân loại

“Dưới nền trời ảm đạm, Tổng thống Putin đã đặt vòng hoa trước cây thánh giá được dựng lên để tưởng nhớ hơn 20.000 người đã bị hành quyết tại trường bắn Butovo ở ven phía Nam thủ đô Matxcơva…Nhà lãnh đạo Nga nói rằng hàng triệu người đã bị tiêu diệt, bị đưa đến các trại lao động tập trung, bị tra tấn hoặc bắn chết…” (VOA online ngày 30-10-2007)

Trong bản tinTổng thống Bush đã tham dự lễ khánh thành một Đài kỷ niệm nạn nhân Cộng
sản trên khắp tế giới, bản tin viết:

“Trong buổi lễ ngày hôm nay được tổ chức tại thủ đô Washington, tổng thống Bush nói rằng, thế giới sẽ không bao giờ biết được tên của tất cả những nạn nhân đã chết trong tay người cộng sản.”

“ Nhưng tổng thống Bush nói rằng, mọi người có bổn phận tưởng nhớ họ và vinh danh kỹ niệm của hơn 100 triệu người gồm cả đàn ông, đàn bà và trẻ em đã chết dưới chế độ cộng sản trên khắp thế giới. Ông Bush nói rằng, con số chính xác các nạn nhân cộng sản này sẽ không bao giờ biết được. Tổng thống ghi nhận nỗi thống khổ của những người đã chết tại Trung quốc, Bắc Triều tiên, Châu Phi, Đông Âu, Cambodia, Cuba, Đông Đức và những nơi khác trên thế giới dưới chế độ cộng sản…”(VOA online ngày 28-6-2007)

Advertisements

CHIẾN TRANH VIỆT NAM KẾT THÚC SAU BẮT TAY GIỮA HAI SIÊU CƯỜNG?


2010-04-29

Chiến tranh Việt Nam đã lùi vào quá khứ 35 năm, thế nhưng trong những năm qua, rất nhiều người Việt và cả người Mỹ vẫn còn nhiều thắc mắc liên quan tới cuộc chiến này.

Photo courtesy Nixonfoundation.org

Tổng thống Hoa Kỳ Richard Nixon và Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai tại Bắc Kinh vào năm 1972.

http://www.rfa.org/vietnamese/manuallyupload/audio-player/player.swf

<!–
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:”Cambria Math”;
panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
mso-font-charset:0;
mso-generic-font-family:roman;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:-1610611985 1107304683 0 0 415 0;}
@font-face
{font-family:Calibri;
panose-1:2 15 5 2 2 2 4 3 2 4;
mso-font-charset:0;
mso-generic-font-family:swiss;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:-520092929 1073786111 9 0 415 0;}
/* Style Definitions */
p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal
{mso-style-unhide:no;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:””;
margin:0in;
margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:”Times New Roman”,”serif”;
mso-fareast-font-family:Calibri;
mso-fareast-theme-font:minor-latin;}
.MsoChpDefault
{mso-style-type:export-only;
mso-default-props:yes;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:Calibri;
mso-fareast-theme-font:minor-latin;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}
.MsoPapDefault
{mso-style-type:export-only;
margin-bottom:10.0pt;
line-height:115%;}
@page Section1
{size:8.5in 11.0in;
margin:1.0in 1.0in 1.0in 1.0in;
mso-header-margin:.5in;
mso-footer-margin:.5in;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{page:Section1;}
–>
Để cùng nhau ôn lại lịch sử liên quan tới cuộc chiến, nhất là chuyến đi của Tổng thống Nixon đến Trung Quốc cách nay gần 40 năm, nơi đó hai bên Mỹ – Trung đã ra Thông cáo Thượng Hải và rồi Hiệp định Paris được ký kết, dẫn đến việc Hoa Kỳ rút quân khỏi Việt Nam và tiếp theo là sự sụp đổ của Sài Gòn 35 năm trước.

Quan điểm thay đổi

Như chúng ta đã biết, thuyết domino về Chủ nghĩa Cộng sản có từ thời Tổng thống Eisenhower. Thuyết này cho rằng khi phong trào cộng sản ở Trung Quốc thành công, nếu Hoa kỳ không can thiệp để phe cộng sản ở Bắc Việt chiếm miền Nam Việt Nam, sẽ làm cho các nước Đông Dương khác rơi vào tay cộng sản, đe dọa các nước còn lại trong khu vực như: Malaysia, Philippines, Nhật Bản, Úc…

<!–
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:”Cambria Math”;
panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
mso-font-charset:0;
mso-generic-font-family:roman;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:-1610611985 1107304683 0 0 415 0;}
@font-face
{font-family:Calibri;
panose-1:2 15 5 2 2 2 4 3 2 4;
mso-font-charset:0;
mso-generic-font-family:swiss;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:-520092929 1073786111 9 0 415 0;}
/* Style Definitions */
p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal
{mso-style-unhide:no;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:””;
margin:0in;
margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:”Times New Roman”,”serif”;
mso-fareast-font-family:Calibri;
mso-fareast-theme-font:minor-latin;}
.MsoChpDefault
{mso-style-type:export-only;
mso-default-props:yes;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:Calibri;
mso-fareast-theme-font:minor-latin;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}
.MsoPapDefault
{mso-style-type:export-only;
margin-bottom:10.0pt;
line-height:115%;}
@page Section1
{size:8.5in 11.0in;
margin:1.0in 1.0in 1.0in 1.0in;
mso-header-margin:.5in;
mso-footer-margin:.5in;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{page:Section1;}
–>

Nếu Trung Quốc không phải là nước cộng sản, chúng ta đã không có chiến tranh ở Triều
Tiên. Nếu Trung Quốc không phải là nước cộng sản, chúng ta không có cuộc chiến ở
Đông Dương.

Tổng thống Nixon

Ông Richard Nixon là người ủng
hộ thuyết domino và là một trong những nhân vật nổi tiếng chống cộng. Đó là một
trong những lý do ông được chọn làm ứng cử viên phó Tổng thống, đứng trong liên
danh với ông Eisenhower, ứng cử viên Tổng thống, và liên danh này đã đắc cử.

Trong thập niên 50s, khi còn
là Phó Tổng thống, ông Nixon đã từng lên tiếng phản đối Trung Quốc mạnh mẽ, vì
nước này là cộng sản. Ông đã nói: “Chúng ta có thể thấy Trung Quốc là nguyên
nhân cơ bản của tất cả mọi rắc rối của chúng ta ở châu Á. Nếu Trung Quốc không
phải là nước cộng sản, chúng ta đã không có chiến tranh ở Triều Tiên. Nếu Trung
Quốc không phải là nước cộng sản, chúng ta không có cuộc chiến ở Đông Dương
”.

Thế nhưng, năm 1969, khi trở
thành Tổng thống, ông Nixon đã thay đổi chính sách về cộng sản. Có lẽ do sức ép
của người dân Mỹ muốn kết thúc chiến tranh Việt Nam, cũng như nhận thức của Hoa
Kỳ về giá trị chiến lược trong việc cải thiện mối quan hệ với Trung Quốc, đã
làm cho cho Tổng thống Nixon thay đổi. Trong một thông điệp gửi đến người dân Mỹ
liên quan tới chiến tranh Việt Nam, ngày 7 tháng 4 năm 1971, Tổng thống Nixon
đã nói:

Vấn đề rất đơn giản đó là
như thế này: chúng ta sẽ rời khỏi Việt Nam theo cách mà – bởi những hành động của
chính chúng ta – cố ý chuyển giao đất nước cho những người Cộng sản? Hay là
chúng ta sẽ rời khỏi theo cách, cho người miền Nam Việt Nam một cơ hội hợp lý để
tồn tại như là những người tự do? Kế hoạch của tôi sẽ chấm dứt sự tham gia của
người Mỹ theo cách sẽ cung cấp cho miền Nam cơ hội đó. Và một kế hoạch khác sẽ
kết thúc nó một cách vội vàng và trao chiến thắng cho những người Cộng sản
”.

Và chuyến thăm lịch sử của Tổng
thống Nixon năm 1972, đã giúp Hoa Kỳ chấm dứt sự tham gia trong chiến tranh Việt
Nam, theo một trong hai cách mà Tổng thống Nixon đã đưa ra, cũng có thể không
phải là cách mà Tổng thống Nixon, Hoa Kỳ và nhiều người Việt mong đợi. Thế nhưng
chuyến đi này của Tổng thống Nixon đã đã làm thay đổi cán cân quyền lực toàn cầu
cũng như lập ra một trật tự thế giới mới.

Tổng thống Hoa Kỳ Richard Nixon và Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai tại Bắc Kinh hôm 25-2-1972. Photo courtesy National Archives & Records Administration.
Tổng thống Hoa Kỳ Richard Nixon và Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai tại Bắc Kinh hôm 25-2-1972. Photo courtesy National Archives & Records Administration.

Trung – Mỹ bắt tay?

Cũng xin nhắc lại rằng, do có
những mâu thuẫn với Liên Xô, một nước XHCN anh em của Trung Quốc, và nhất là
sau lần đụng độ quân sự ở biên giới giữa hai nước hồi tháng 8 năm 1969, dẫn đến
việc Liên Xô đưa ra các kế hoạch chi tiết cho một cuộc tấn công hạt nhân vào
Trung Quốc, nên Mao Trạch Đông lo ngại và muốn tìm một sự hòa giải với Hoa Kỳ để
Trung Quốc rảnh tay mà đối phó với Liên Xô.

Phía Hoa Kỳ cũng muốn cải thiện
quan hệ với Trung Quốc, giúp kết thúc chiến tranh Việt Nam, cuộc chiến đã gây
chia rẽ nước Mỹ, nên tháng 7 năm 1971, ông Nixon đã phái ông Henry Kissinger, Cố
vấn An ninh Quốc gia, bí mật đến Trung Quốc để sắp xếp cho chuyến viếng thăm của
Tổng thống Nixon đến nước này. Và rồi cả thế giới đã bị sốc khi biết rằng Tổng
thống Hoa Kỳ có ý định đến thăm Trung Quốc vào năm sau, 1972.

<!–
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:”Cambria Math”;
panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
mso-font-charset:0;
mso-generic-font-family:roman;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:-1610611985 1107304683 0 0 415 0;}
@font-face
{font-family:Calibri;
panose-1:2 15 5 2 2 2 4 3 2 4;
mso-font-charset:0;
mso-generic-font-family:swiss;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:-520092929 1073786111 9 0 415 0;}
/* Style Definitions */
p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal
{mso-style-unhide:no;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:””;
margin:0in;
margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:”Times New Roman”,”serif”;
mso-fareast-font-family:Calibri;
mso-fareast-theme-font:minor-latin;}
.MsoChpDefault
{mso-style-type:export-only;
mso-default-props:yes;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:Calibri;
mso-fareast-theme-font:minor-latin;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}
.MsoPapDefault
{mso-style-type:export-only;
margin-bottom:10.0pt;
line-height:115%;}
@page Section1
{size:8.5in 11.0in;
margin:1.0in 1.0in 1.0in 1.0in;
mso-header-margin:.5in;
mso-footer-margin:.5in;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{page:Section1;}
–>

<!–
/* Font Definitions */
@font-face
{font-family:”Cambria Math”;
panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
mso-font-charset:0;
mso-generic-font-family:roman;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:-1610611985 1107304683 0 0 415 0;}
@font-face
{font-family:Calibri;
panose-1:2 15 5 2 2 2 4 3 2 4;
mso-font-charset:0;
mso-generic-font-family:swiss;
mso-font-pitch:variable;
mso-font-signature:-520092929 1073786111 9 0 415 0;}
/* Style Definitions */
p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal
{mso-style-unhide:no;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:””;
margin:0in;
margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:”Times New Roman”,”serif”;
mso-fareast-font-family:Calibri;
mso-fareast-theme-font:minor-latin;}
.MsoChpDefault
{mso-style-type:export-only;
mso-default-props:yes;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:Calibri;
mso-fareast-theme-font:minor-latin;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}
.MsoPapDefault
{mso-style-type:export-only;
margin-bottom:10.0pt;
line-height:115%;}
@page Section1
{size:8.5in 11.0in;
margin:1.0in 1.0in 1.0in 1.0in;
mso-header-margin:.5in;
mso-footer-margin:.5in;
mso-paper-source:0;}
div.Section1
{page:Section1;}
–>


chúng ta sẽ rời khỏi theo cách, cho người miền Nam Việt Nam một cơ hội hợp lý để
tồn tại như là những người tự do?

Tổng thống Nixon

Mặc dù Trung Quốc rất muốn
thiết lập quan hệ với Hoa Kỳ với lý do đã nêu trên, thế nhưng Trung Quốc cũng
muốn ông Nixon phải bày tỏ trong tuyên bố của mình rằng, Tổng thống Hoa Kỳ “rất
thèm” được đến thăm Trung Quốc, và rằng Trung Quốc rất “độ lượng” khi để ông
Nixon đến thăm. Trong một lần trả lời phỏng vấn, ông Nixon nói:

Tuyên bố bây giờ tôi phải
đọc, đang được ban hành ở Bắc Kinh cũng như ở Hoa Kỳ rằng: Được biết Tổng thống
Nixon đã bày tỏ mong muốn đến thăm nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Thủ tướng
Chu Ân Lai, thay mặt Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, mở lời mời Tổng
thống Nixon đến thăm Trung Quốc vào một ngày thích hợp trước tháng 5 năm 1972.
Tổng thống Nixon đã nhận lời với niềm hân hạnh
”.

Thông cáo Thượng Hải

Tổng thống Richard Nixon thăm quân đội Mỹ tại Việt Nam năm 1970. AFP PHOTO.
Tổng thống Richard Nixon thăm quân đội Mỹ tại Việt Nam năm 1970. AFP PHOTO.

Trước chuyến đi của Tổng thống
Nixon là chuyến đi của ông Kissinger đến Trung Quốc vào mùa hè năm 1971, tại đó
ông Kissinger cũng đã cùng với ông Chu Ân Lai, Thủ tướng Trung Quốc, đưa ra bản
thảo về Thông cáo Thượng Hải. Hai bên đã nhận ra rằng Hoa Kỳ và Trung Quốc có
nhiều điểm không thể thỏa hiệp, cho nên Chu Ân Lai đề nghị lập một bản thông
cáo không chính thức và hai bên chấp nhận những điểm bất đồng, mỗi bên nêu rõ
quan điểm của mình trong các phần riêng biệt khi cần thiết.

Và sau đó, tuần lễ cuối cùng
của tháng 2 năm 1972, một chuyến viếng thăm lịch sử kéo dài một tuần của Tổng
thống Nixon ở Trung Quốc. Vào ngày cuối cùng của chuyến viếng thăm này, ngày 28
tháng 2, tại Thượng Hải, Hoa Kỳ và Trung Quốc đã ban hành một thông cáo chung,
còn gọi là Thông cáo Thượng Hải.

Những điểm chính trong thông
cáo Thượng Hải là, hai nước cam kết đi đến bình thường hóa, sẽ cùng nhau hợp
tác trao đổi trên nhiều lĩnh vực, Hoa Kỳ công nhận Đài Loan là một bộ phận của
Trung Quốc và hai bên cam kết giải quyết vấn đề Đông Dương trong đó có chiến
tranh Việt Nam.

Trong thông cáo cũng có một
đoạn “ám chỉ” Liên Xô khi tuyên bố rằng, hai quốc gia Hoa Kỳ và Trung Quốc “không
nước nào được phép tìm kiếm quyền bá chủ trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương
và mỗi nước chống lại các nỗ lực của bất kỳ nước nào hoặc nhóm các nước khác nhằm
thiết lập quyền bá chủ
”.

Một trong những điểm chính đã
nêu trong Thông cáo Thượng Hải là quan điểm của hai nước về sự có mặt của quân
đội Hoa Kỳ ở Đông Dương, trong đó có Việt Nam. Thông cáo nêu rõ, phía Trung Quốc
ủng hộ hoàn toàn “Đề nghị 7 điểm” của Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa Miền
Nam Việt Nam, do bà Nguyễn Thị Bình đưa ra trong lần đàm phán ngày 1 tháng 7
năm 1971.

Trong “Đề nghị 7 điểm” này,
bà Bình kêu gọi Mỹ đưa ra thời hạn rút toàn bộ lực lượng Hoa Kỳ khỏi miền Nam
và xóa bỏ chính phủ Việt Nam Cộng hòa của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu.

Và rồi, như mọi người đều biết,
Hiệp định Paris đã được ký gần một năm sau đó. Chiến tranh Việt Nam cũng đã kết
thúc cách nay 35 năm, như là một thỏa thuận giữa các nước lớn với nhau.

Thế giới Blog, YouTube ở Việt Nam


2007-11-04

Tuy còn sơ khai nhưng nhiều bài viết giá trị cao đã dần dần thâm nhập vào đời sống báo chí mạng qua những trang blog cá nhân cũng như các video clip đưa lên YouTube.

BloggerWeb200.jpg
Thế giới blog ngày càng phát triển ở Việt Nam như một nhu cầu để bày tỏ ý kiến của công dân.

Bên cạnh những trang Web chuyên nghiệp của báo điện tử, những trang blog này nói lên được điều gì trong hiện tình đất nước hiện nay?

Liệu những trang blog này có theo kịp tiến trình phát triển của những trang blog cùng dạng trên khắp thế giới hay không? Câu trả lời vẫn còn bỏ ngõ tuy cánh cửa những trang blog cá nhân hiện vẫn đang rộng mở tại quê nhà.

Trang YouTube

Nói đến blog người ta liên tưởng ngay đến những trang nhật ký cá nhân chứa đựng những ý nghĩ riêng tư nhưng lại mở rộng ra với cộng đồng mạng để có thể trao đổi hay tranh cãi về một vấn đề nào đó. Thật ra những trang blog còn có những chức năng khác nữa mà các nhà nghiên cứu về xã hội học đã nhận ra rằng nhiều trang blog hiện nay có khuynh hướng dùng để đăng những bài viết nói lên tư tưởng và chính kiến của mình hay thông tin một vấn đề nào đó của cộng đồng.

Hai yếu tố này cũng là chức năng quan trọng của ngành truyền thông, đặc biệt trong phạm vi báo chí. Từ những hệ luận này, nhiều trang blog có khuynh hướng vừa nêu được các phương tiện truyền thông tây phương đặt tên là citizen journalism” hay là phóng viên công dân và tất cả đều công nhận rằng đây là hình thức sống động nhất mà truyền thông thế giới có được trong thời đại thông tin kỹ thuật số mà thôi.

Chắc chúng ta còn nhớ gần ba năm trước đây, khi ba chàng nhân viên của hãng tín dụng Pay Pal là Chad Hurley, Steve Chen và Jawed Karim cho trình làng trang YouTube đầu tiên vào ngày 15 tháng giêng năm 2005 thế giới đã lên cơn sốt qua những hình ảnh video clip xuất hiện trên trang Web này và số người tham gia thật sự là một con số kinh hoàng khi mỗi ngày có hơn 100 triệu người truy cập vào YouTube để xem những hình ảnh cũng như tin tức và rồi hơn 65.000 video clip mới cũng được post lên trang này mỗi ngày.

Đó là những thành tích mà không một tờ báo chuyên nghiệp đơn độc nào có thể làm được dù phương tiện có dồi dào cách mấy.

Video clip Chia Tay Hoàng Thùy Linh tren YouTube

Tuần báo Times của Mỹ đã bình chọn YouTube là “trang Web của năm” và từ đó nhiều cơ quan truyền thông nổi tiếng của thế giới đã cộng tác cũng như sử dụng phương tiện mới mẻ này trong mục đích thông tin của họ.

YouTube đã chứng tỏ quyền lực của mình khi những hình ảnh các vị tăng lữ Miến Điện tuần hành đòi dự do dân chủ được tung lên từ Rangoon và truyền đi khắp thế giới. Những người quay phim nghiệp dư Miến đã nhờ vào YouTube để làm báo và truyền đi những thông tin quan trọng nhất và cũng xác thực nhất của biến cố làm lung lay chế độ quân phiệt Miến.

YouTube thực sự đã có quyền lực của một phương tiện thông tin trung thực và nhanh chóng khiến cho nhiều nước phải có biện pháp cấm đoán nó như Thái Lan, Brazil, Morocco và tiếp theo đó là Thổ Nhĩ Kỳ và các nước Tiểu Vương Quốc Ả Rập.

Rất tiếc YouTube đã bị lợi dụng tại Việt Nam khi các thành phần xấu tung lên trang này hình ảnh riêng tư của Hoàng Thùy Linh diễn viên chính của loạt phim truyền hình mang tên Nhật Ký Vàng Anh đã khiến dư luận lên án và nhiều vấn đề đang được đặt ra hiện nay, nhất là trong phạm trù đạo đức.

Nếu YouTube có hình thức thông tin của một chiếc truyền hình thì những trang blog cá nhân lại có thế mạnh khác khi người viết có ý muốn trình bày quan điểm của mình mà một chương trình truyền hình không cho phép. Trang blog cá nhân hoàn toàn tự do đăng bài viết cũng như những đường link tới những trang khác để người đọc có thể theo dõi cặn kẽ hơn trong cùng một chủ đề, điều đáng nói là chủ đề ấy có thể là điều cấm kỵ trong một số quốc gia.

Blog ở Việt Nam

Tại Việt Nam, có lẽ một trong những trang blog nổi tiếng nhất hiện nay được sở hữu bởi nhà sử học, đương kiêm đại biểu Quốc Hội Dương Trung Quốc. Khi được hỏi ông nghĩ thế nào về những trào lưu dùng blog cá nhân để làm báo hay nói đúng hơn là viết những bài viết như phóng viên chuyên nghiệp đang xảy ra trên thế giới và điều này có phù hợp với hoàn cảnh hiện nay của nền dân chủ trong nước hay không, ông cho biết:

“Đây là diễn đàn khá sôi nổi ở trong nước cũng như ở ngoài nước.”

InternetYouth200.jpg
Giới trẻ Việt Nam luôn có nhu cầu khám phá thế giới xung quanh. RFA file photo.

Một người trẻ cũng nổi tiếng không kém là anh Nguyễn Tiến Trung. Sau khi du học trở về với mảnh bằng Thạc sĩ Khoa Học Ứng Dụng tại Pháp, Trung tung lên nhiều bài viết nói về tự do dân chủ trên trang blog cá nhân của anh và hiện trang blog này có hàng ngàn người truy cập để xem và phản hồi.

Hiện tượng Nguyễn Tiến Trung ngày một nhiều hơn tại Việt Nam cho thấy một nhu cầu cần được bày tỏ vốn là điều bức thiết của con người nhất là trong thời đại hiện nay khi ranh giới của thế giới càng ngày càng thu nhỏ lại đến mức gần bằng 0 khi sử dụng internet.

Phóng viên quần chúng là một thuật ngữ mới xuất hiện vài năm gần đây nhưng đã chứng tỏ sự lan tỏa vô cùng to lớn của nghề nghiệp không chuyên này. Trào lưu “báo chí công dân” phát sinh từ Mỹ sau cuộc bầu cử tổng thống năm 1988 như một phản ứng từ niềm tin vào các phương tiện truyền thông đã bị xói mòn.

Jay Rosen, giáo sư báo chí ở Đại học New York là một trong những người tiên phong cổ xuý trào lưu này. Trên trang Web Diễn đàn nghiệp vụ Báo Chí Việt Nam có đăng bài tham luận chủ đề “Blog trong thế giới thật,” ngày 21/8/2007 có đoạn viết:

Xét về góc độ báo chí, blog đang thực sự tạo ra một cuộc cách mạng về cái gọi là “citizen journalism” – toàn dân làm báo. Và có thể khẳng định rằng ngay cả những phóng viên “chính thống” cũng có thể học nhiều điều từ các blogger để có thể tồn tại trong một thế giới truyền thông mà đã bị Intenet làm thay đổi hoàn toàn.

Đóng góp nổi bật nhất của blog Việt xét theo tính báo chí có lẽ là vụ chụp ảnh anh cảnh sát giao thông chặn một chiếc xe lái ẩu – được nhiều báo in và website thông tin dẫn lại. Có một số weblog “chất lượng” của một số nhà báo, nhà văn, nhà nghiên cứu và cả những cá nhân bình thường song chủ yếu là đăng các bài nhận định, bình luận.

Phần lớn các blog Việt chỉ dừng ở việc nêu ý kiến cá nhân dưới dạng bình phẩm mà thôi. Nhưng điều cũng cần phải bàn là bên cạnh những quan điểm cá nhân nghiêm túc và những câu chuyện riêng khá hấp dẫn đăng trên blog Việt thì có rất nhiều bài có thể coi là “rác rến.”

Đạo diễn trẻ Phan Huyền Thư cho biết cảm tưởng của chị về những trang blog này, và chị đặc biệt để ý tới vai trò truyền thông của chúng:

Chúng tôi xin lấy một đoạn trong bài tham luận vừa nêu để làm lời kết cho bài viết này như sau:

“Có lẽ lời phàn nàn nhiều nhất mà giới nhà báo truyền thống thường dành cho các blogger là: Một số blogger quá vội vã công bố những thông tin họ nắm được, chẳng cần biết hậu quả của điều đó ra sao, chẳng cần thẩm định tính chính xác của nó.

Đôi khi, việc đăng tin cẩu thả như thế gây tác hại nghiêm trọng. Giới nhà báo cho rằng dù là blogger thì cũng phải có trách nhiệm với công chúng và không được đăng những thứ tin đồn không có cơ sở hoặc thậm chí nguy hiểm.”

phổ biến tin tức chính xác, trung thực và hữu ích